Duck hunt
Như Không Hề Có Chập 12Tôi tiến đến một căn nhà một tầng khác, cửa để ngỏ, và tôi bước vào. Trên tấm bảng đen có ghi bài tập về nhà của ngày hôm đó, tôi đọc kỹ, rồi bước tới chỗ tủ để đồ, song không tìm thấy ngăn của mình. Tôi không nhớ nơi đó là ngăn nào. Tôi bước vào trong khu vệ sinh nam và bóp hộp đựng xà phòng. Tôi nhặt một tạp chí màu vàng trong giảng đường và gõ mấy phím dương cầm. Tôi từng chơi dương cầm, chính cái đàn này, trong một buổi diễn độc tấu mừng Giáng sinh hồi lớp hai, vì thế tôi đánh lên vài thanh âm của bài hát mình từng chơi, và chúng vang vọng khắp giảng đường trống trải, dội lại. Không hiểu sao tôi bỗng thấy hoảng hốt, bèn rời khỏi căn phòng. Bên ngoài, có hai thằng bé đang chơi bóng ném. Tôi đã quên mất là có trò này. Tôi rời khỏi ngôi trường mà không hề ngoái lại, chui vào xe lái đi.
Tôi gặp Julian cùng ngày hôm đó chỗ một dàn máy chơi điện tử tồi tàn cũ kỹ trên đại lộ Westwood. Nó đang chơi Space Invaders, và tôi tiến đến đứng bên nó. Julian trông bơ phờ, nói năng chậm chạp, tôi hỏi nó đã ở đâu, thế là nó nói loanh quanh, tôi liền đòi nó tiền, bảo rằng tôi sắp đi. Julian nói có một vài vấn đề, nhưng nếu tôi đi cùng nó tới chỗ một thằng cha này, nó có thể đưa tôi tiền.
“Thằng cha nào vậy?” tôi hỏi nó.
“Tay này...” Julian đợi, bắn chết cả một hàng Space Invaders. “Tay này là một lão tao quen. Lão sẽ đưa mày tiền.” Julian bị chết một quân, lẩm nhẩm gì đó.
“Sao mày không lấy tiền chỗ gã? Sau đó mang cho tao?” tôi bảo nó.
Julian rời mắt khỏi trò chơi, ngẩng lên nhìn tôi trân trân.
“Đợi chút nhé,” nó nói, rời khỏi chỗ máy chơi điện tử. Khi quay về, nó bảo tôi rằng nếu muốn số tiền đó, tôi phải đi với nó, ngay bây giờ.
“Tao thật sự không muốn đi.”
“Gặp sau nhé, Clay,” Julian nói.
“Đợi đã...”
“Sao? Mày có muốn đi hay không? Mày có muốn lấy tiền hay không?”
“Sao mình phải làm thế này?”
“Bởi vì mình phải làm thế,” Julian chỉ nói có thế.
“Không có cách nào khác để xử lý vụ này sao?”
Ngưng.
“Julian?”
“Mày có muốn tiền của mày hay là không?”
“Julian.”
“Mày có muốn tiền của mày hay là không, hả Clay?”
“Có.”
“Thế thì đi thôi, đi nào.”
Chúng tôi rời khỏi dãy máy chơi điện tử.
Căn hộ của Finn nằm trên đại lộ Wilshire, không xa căn hộ thông tầng của Rip là bao. Julian bảo nó quen Finn được sáu, bảy tháng, nhưng nhìn vẻ mặt Julian, tôi có cảm giác nó đã tới căn hộ của Finn từ lâu, rất lâu. Gã phục vụ bãi xe biết xe nó, cho nó đậu lại trong khu vực bốc dỡ hàng. Julian giơ tay vẫy người gác cửa ngồi trên một chiếc đi văng. Để đến chỗ Finn, chúng tôi đi thang máy, Julian ấn nút T, viết tắt của Thông tầng. Thang máy trống trơn, Julian bỗng hát một bài cũ của Beach Boys, gào thật to, còn tôi dựa người vào tường thang máy, hít một hơi thật sâu khi thang dừng lại. Tôi nhìn thấy bóng mình, với mái tóc vàng ngắn ngủn, làn da sậm màu, kính râm che mắt.
Chúng tôi đi xuyên qua hành lang tối om để tới cửa nhà Finn, rồi Julian bấm chuông. Một thằng nhóc trạc mười lăm, tóc vàng nhạt, da rám nắng, trông dữ dằn như hầu hết các tay lướt sóng ở Venice hay Malibu ra mở cửa. Thằng nhóc chỉ mặc độc quần soóc xám, tôi nhận ra chính là thằng rời khỏi căn hộ của Rip hôm Rip lẽ ra phải gặp tôi ở Cafe Casino, cứ chằm chằm nhìn chúng tôi vẻ hiểm ác khi chúng tôi bước vào. Tôi tự hỏi phải chăng đây là Finn, hay Finn có ngủ với thằng lướt sóng này không, ý nghĩ ấy làm tôi căng thẳng và thấy nôn nao đôi chút trong dạ dày. Julian biết “văn phòng” Finn ở đâu, chỗ Finn làm ăn. Tôi bắt đầu thấy nghi ngờ thế nào đó và căng thẳng. Julian tiến đến một cánh cửa màu trắng, mở cửa ra, và hai đứa bước vào một căn phòng cực kỳ đơn giản, trắng toát, có nhiều cửa sổ cao từ sàn tới trần, trên trần nhà gắn những tấm gương, thế là cảm giác choáng váng liền bủa vây tôi, và tôi gần như phải cố giữ thăng bằng. Tôi nhận ra mình có thể nhìn thấy căn hộ thông tầng của bố ở Century City từ căn phòng này, và tôi thấy hoảng hốt, bắt đầu tự hỏi không biết bố có thấy mình không.
“Ê, ê, ê. Chú em xịn nhất của anh đây mà.” Finn ngồi sau một bàn viết dài, gã trạc hai nhăm, ba mươi tuổi, tóc vàng, da rám nắng, ngoại hình không có gì đặc sắc. Bàn trống trơn, chỉ có một điện thoại, một phong bì đề tên Finn trên đó cùng hai lọ bạc nhỏ. Thứ duy nhất còn lại trên bàn là một cục chặn giấy, trong có một con cá nhỏ bị nhốt, mắt trân trân ngó ra bên ngoài vẻ bất lực, giống như đang nài xin người ta thả tự do, và tôi bắt đầu tự hỏi, Nếu con cá đã chết rồi thì có quan trọng gì?
“Ai đây?” Finn hỏi, mỉm cười với tôi.
“Nó là một thằng bạn của em. Tên Clay. Clay, đây là Finn.” Julian nhún vai, lơ đãng.
Finn nhìn tôi dò xét, lại cười, đoạn quay sang Julian.
“Đêm qua thế nào?” Finn hỏi, vẫn cười.
Julian im lặng rồi nói, “OK, ổn,” rồi nhìn xuống.
“Ổn? Thế thôi hả? Hôm nay Jason điện cho anh, kêu chú mày hết say. Nhất đấy.”
“Vậy sao?”
“Ừ. Thật đấy. Thằng cha lậm mày thật rồi.”
Tôi bắt đầu thấy đuối, đi quanh phòng, sục túi tìm thuốc lá.
Một khoảng lặng nữa, rồi Julian ho hắng.
“À nhóc, nếu hôm nay không bận quá thì mày có một cuộc hẹn lúc bốn giờ ở Saint Marquis với một tay buôn bán ở ngoại ô. Vậy tối nay ở bữa tiệc của Eddie nhé, OK?”
Finn nhìn chằm chằm vào Julian, rồi nhìn sang tôi.
“Biết gì không bay?” Gã bắt đầu gõ các ngón tay lên bàn. “Mày đưa bạn mày tới đây có khi hay đấy. Tay ở Saint Marquis muốn hai người. Một chỉ xem thôi, dĩ nhiên, nhưng Jan nó lại ở đằng Colony rồi và có lẽ không về được...”
Tôi nhìn Finn, rồi nhìn sang Julian.
“Không, Finn. Nó là bạn em,” Julian nói. “Em nợ nó tiền. Vì thế em đưa nó qua đây.”
“Nghe này, tao đợi được,” tôi nói, không rõ vì sao tôi nhận ra là đã quá muộn và adrenalin bắt đầu dâng lên trong người tôi.
“Sao hai đứa không đi cùng nhau nhỉ?” Finn nói, nhìn sang tôi. “Julian, đưa bạn đi cùng nhé.”
“Không, Finn. Đừng lôi thêm bất kỳ ai vào chuyện này.”
“Nghe đây, Julian,” Finn nói, thôi cười, phát âm rõ từng từ một. “Tao đã bảo, tao nghĩ mày và bạn mày nên đến Saint Marquis lúc bốn giờ, được không nào?”
Finn quay sang tôi. “Cậu muốn lấy tiền, đúng không?”
Tôi lắc đầu, không.
“Cậu không muốn á?” gã nói, đầy vẻ hoài nghi.
“Có, ý em là, có, em... em muốn,” tôi nói. “Nhất định rồi.”
Finn quay sang Julian, rồi lại quay về tôi. “Cậu thấy ổn chứ?”
“Vâng,” tôi bảo gã. “Chỉ bị run chút thôi.”
“Cần thuốc an thần không?”
“Không, cám ơn.” Tôi nhìn về phía con cá.
Finn quay sang Julian. “Thế bố mẹ mày sao rồi, Julian?”
“Em không biết.” Julian vẫn đang nhìn xuống.
“Ừ, OK... hừm,” Finn mào đầu. “OK, sao hai đứa không tới khách sạn, rồi gặp anh ở The Lands End, sau đó mình tới bữa tiệc của Eddie, rồi đưa mày tiền của mày, đưa bạn mày tiền của nó. OK chứ, các bé giai? Thế được không? Nghe thế nào?”
“Bọn em gặp anh ở đâu?” Julian hỏi.
“Ở The Lands End. Tầng trên,” Finn nói, “Thế này là sao? Có chuyện gì?”
“Không,” Julian nói, “Bao giờ?”
“Chín rưỡi?”
“Được.”
Tôi nhìn Julian, những hình ảnh của Câu lạc bộ Thể thao sau giờ tan học hồi lớp năm bỗng ùa về trong tôi.
“Mày ổn đấy chứ, Julian?” Finn lại nhìn Julian.
“Vâng, em chỉ căng thẳng thôi.” Giọng Julian kéo dài. Nó toan nói gì đó, miệng hơi mở ra. Tôi có thể nghe thấy tiếng máy bay liệng trên đầu. Rồi tiếng xe cấp cứu.
“Có chuyện gì hả cưng? Mày cứ việc nói với anh.” Finn ra vẻ thấu hiểu, lại gần Julian, quàng tay qua người nó.
Tôi nghĩ Julian đang khóc.
“Xin phép nhé, làm ơn?” Finn lịch sự hỏi tôi.
Tôi bước ra khỏi phòng, đóng cửa lại đằng sau, nhưng vẫn nghe thấy tiếng nói.
“Em nghĩ tối nay sẽ là đêm cuối... đêm cuối cùng của em. OK chứ, Finn? Em không nghĩ em còn làm chuyện này được nữa. Chỉ là em phát bệnh vì lúc nào cũng cảm thấy... buồn quá và em không thể... Em không thể làm gì khác cho anh được sao? Cho đến khi em trả hết nợ anh?” Giọng Julian run rẩy, rồi vỡ òa.
“Ê, ê, ê, bé cưng,” Finn ngâm nga. “Cưng ơi, ổn thôi mà.”
Tôi có thể rời khỏi căn hộ này ngay bây giờ. Dù Julian lái xe, nhưng tôi vẫn có thể rời khỏi đây. Tôi có thể gọi ai đó tới đón.
“Không, Finn, không, không ổn đâu.”
“Nào...”
“Không, Finn. Không đâu. Em không muốn vậy. Em chán ngấy chuyện đó rồi.”
“Dĩ nhiên rồi, phải rồi.”
Một khoảng lặng dài trôi qua, và tôi có thể nghe thấy tiếng hai que diêm quẹt vào bao, tiếng vỗ, và một lúc sau, Finn rốt cuộc cũng lên tiếng. “Nào, mày biết mày là thằng em xịn nhất của anh, mày biết anh quan tâm đến mày mà. Như mày là con anh ấy. Như con trai anh vậy...” Ngưng một chút, rồi Finn nói, “Trông mày gầy quá.”
Thằng lướt sóng sượt qua tôi, bước vào phòng, bảo Finn là ai đó tên Manuel gọi điện đến. Thằng lướt sóng bỏ đi. Julian nhổm dậy từ bàn Finn, cài cúc tay áo, chào tạm biệt Finn.
“Này, cứ giữ lấy bộ Nautilus. Giữ dáng nhé.” Finn nháy mắt.
“Hẳn rồi.”
“Gặp lại tối nay, Clay nhỉ?”
Tôi muốn nói không, nhưng thế nào đó tôi có cảm giác mình sẽ gặp lại gã tối nay, thế là tôi gật đầu nói, “Vâng”, cố tỏ ra thuyết phục, như thể là tôi quả là có ý đó.
“Hai đứa tuyệt lắm, nhóc ạ. Hết sẩy,” Finn bảo chúng tôi.
Tôi theo chân Julian đi ngang qua tiền sảnh, và khi qua phòng khách để ra cửa, tôi trông thấy thằng lướt sóng đang nằm trên sàn trong phòng khách, tay phải để lên quần, chén một hũ Captain Crunch. Nó hết đọc mặt sau cái hộp ngũ cốc lại đến xem “The Twilight Zone” trên cái màn hình ti vi khổng lồ giữa phòng, Rod Serling đang nhìn thẳng về phía chúng tôi, nói chúng ta vừa tiến vào Vùng Ảo Ảnh, và dù tôi chẳng muốn tin, nhưng nó kỳ quái tới mức tôi biết nó có thật, tôi nhìn chằm chằm vào thằng con trai trên tấm thảm phòng khách một lần cuối rồi chầm chậm quay đi, theo Julian ra cửa, bước vào hành lang tối om nhà Finn. Rồi khi đi thang máy xuống đến chỗ đậu xe Julian, tôi bèn nói, “Sao mày không bảo tao tiền đó dùng vào việc này?” thế là Julian, mắt vô hồn, cười buồn bã và nói, “Ai quan tâm? Mày có quan tâm không? Mày có thật sự quan tâm không?” tôi chẳng nói gì, nhận ra mình quả thực chẳng bận tâm, bỗng nhiên thấy bản thân sao mà ngốc nghếch, đần độn quá. Tôi cũng biết rằng mình sẽ đi cùng Julian tới Saint Marquis. Tôi muốn biết những chuyện như thế này có thể xảy ra thật không. Và khi thang máy đi xuống, ngang qua tầng hai, xuống tầng một, rồi xuống sâu hơn nữa, tôi nhận ra số tiền đó chẳng quan trọng gì. Điều chính yếu là tôi chỉ muốn xem điều tồi tệ nhất.
Saint Marquis. Bốn giờ. Đại lộ Sunset. Mặt trời khổng lồ, cháy bỏng, con quái vật màu cam, khi lái xe vào bãi, không hiểu sao Julian lại đi qua khách sạn tới hai lần, tôi cật vấn thì nó luôn miệng hỏi tôi có thật sự muốn làm chuyện này không, và tôi luôn miệng bảo có. Ngay khi ra khỏi xe, tôi nhìn ra bể bơi, tự hỏi không biết có ai từng chết đuối trong cái bể đó không. Saint Marquis là một khách sạn trống huếch, có một bể bơi ở sân trong, nơi các phòng ốc quây quanh.
Một gã to béo ngồi trên đi văng, người ngợm bóng lộn, ngập ngụa dầu tắm nắng. Gã chằm chằm nhìn hai chúng tôi khi hai đứa tiến đến căn phòng mà Finn bảo Julian đến. Tay này ở phòng 001. Julian tiến đến gõ cửa. Màn cửa đóng, một khuôn mặt, một cái bóng, hé mắt nhìn ra. Một người đàn ông trạc bốn mươi, bốn lăm tuổi, ăn mặc đơn giản với sơ mi, ca vát liền hỏi, “Vâng... tôi giúp gì được các anh?”
“Ông là ông Erickson, phải vậy không?”
“Vâng... ồ, ra cậu là...” Giọng hắn kéo dài khi nhìn vào Julian và tôi.
“Có vấn đề gì không?” Julian hỏi.
“Không, có gì đâu. Sao hai cậu không vào nhỉ?”
“Cám ơn ông,” Julian nói.
Tôi theo chân Julian bước vào căn phòng, đâm căng thẳng. Tôi ghét phòng ốc khách sạn: Cụ ông tôi chết trong một phòng khách sạn ở Stardust, Las Vegas. Cụ chết được hai ngày thì người ta mới phát hiện ra xác.
“Các cậu có muốn uống gì không?” người đàn ông hỏi.
Tôi có cảm giác những người đàn ông kiểu này lúc nào cũng hỏi câu đó, và dù thiết tha muốn xin một ly, tôi vẫn nhìn sang Julian nó lắc đầu nói, “Không, cảm ơn ông.” Thế là tôi nói theo, “Không, cảm ơn ông.”
“Các cậu cứ tự nhiên, ngồi xuống đi.”
“Tôi cởi áo khoác được không?” Julian hỏi.
“Ừ. Sao cũng được, con trai.”
Người đàn ông tự pha cho mình một ly nước.
“Ông có ở L.A. lâu không?” Julian hỏi.
“Không, không, chỉ một tuần thôi, vì công việc,” người đàn ông nhấp ly nước.
“Ông làm gì?”
“Tôi kinh doanh bất động sản, con trai ạ.”
Tôi nhìn sang Julian, tự hỏi không biết người này có quen bố tôi không. Tôi nhìn xuống, nhận ra mình chẳng biết nói gì, nhưng ráng nghĩ ra điều gì đó, nhu cầu phải nghe chính giọng nói của mình bắt đầu trở nên cấp bách hơn, tôi không ngừng tự hỏi không biết bố có quen gã này không. Tôi ráng xua ý nghĩ đó ra khỏi đầu, ý nghĩ thằng cha này có thể tới chỗ bố ở Ma Maison hay Trumps, nhưng nó vẫn bám trụ ở đó, kẹt cứng.
Julian lên tiếng. “Ông từ đâu tới?”
“Indiana.”
“Ồ, vậy sao? Chỗ nào ở Indiana?”
“Muncie.”
“Ồ. Muncie, Indiana.”
“Đúng thế.”
Ngưng một chút, rồi người đàn ông rời mắt khỏi Julian và nhìn sang tôi, xong lại nhìn Julian. Ông hớp ly nước.
“Thế trong hai cậu, ai muốn đứng dậy?”
Người đàn ông từ Indiana nắm chiếc ly thật chặt, rồi đặt ly trên quầy rượu. Julian đứng dậy.
Người đàn ông gật đầu hỏi, “Sao cậu không tháo cà vạt?”
Julian tháo.
Người đàn ông thôi nhìn chằm chằm vào Julian, chuyển cái nhìn ấy sang tôi, để chắc chắn là tôi đang quan sát.
“Giày và vớ nữa.”
Julian tiếp tục làm theo, rồi nhìn xuống.
“Và… ừm, các thứ còn lại.”
Julian cởi áo sơ mi, tụt quần, người đàn ông kéo màn cửa, nhìn ra đại lộ Sunset, rồi quay lại Julian.
“Cậu có thích sống ở L.A. không?”
“Có. Tôi yêu L.A.,” Julian nói, gấp quần lại.
Người đàn ông nhìn sang tôi nói, “Ôi không, thế này không được rồi. Sao cậu không ra đây ngồi, gần cửa sổ. Thế tốt hơn.” Người đàn ông xếp tôi ngồi xuống ghế mềm, xích lại gần cái giường hơn nữa và rồi, tỏ vẻ bằng lòng, tiến đến chỗ Julian, đặt tay lên một bên vai trần. Ông ta đưa tay xuống cái quần lót của Julian, nó nhắm mắt lại.
“Cậu là một chàng trai rất dễ mến.”
Hình ảnh Julian hồi lớp năm, đá một quả bóng ngang qua sân cỏ xanh.
“Phải, cậu là một cậu bé rất đẹp,” người đàn ông từ Indiana đến nói, “và ở
đây, thế là đủ rồi.”
Julian mở mắt, nhìn chòng chọc vào mắt tôi, tôi bèn quay đi, chú mục vào một con ruồi uể oải liệng tới bức tường kế bên giường. Tôi thắc mắc không biết người đàn ông và Julian sắp sửa làm gì. Tôi tự nhủ mình có thể bỏ đi. Tôi có thể đơn giản nói với người đàn ông đến từ Muncie và Julian rằng tôi muốn bỏ đi. Thế nhưng, lại một lần nữa, những từ ngữ không bật ra và không thể bật ra, và tôi cứ thế ngồi đó, để mặc cho nhu cầu chứng kiến điều tệ hại nhất bủa vây lấy mình, lẹ làng, háo hức.
Người đàn ông tiến đến buồng tắm, bảo cả hai đứa rằng lát nữa ông ta sẽ ra. Ông ta đóng cửa buồng. Tôi nhổm dậy khỏi ghế, ra chỗ quầy rượu tìm đồ uống. Thấy ví của người đàn ông bỏ lại trên quầy rượu, tôi bèn ghé mắt nhòm vào. Tôi căng thẳng tới mức chẳng bận tâm, thậm chí chẳng rõ vì sao mình lại đang làm thế. Trong ví có vô số danh thiếp làm ăn, nhưng tôi không nhìn vào tấm nào hết, không muốn nhìn thấy danh thiếp của bố mình. Có một vài thẻ tín dụng và một số tiền mặt thông thường mà người từ nơi khác đến có thể mang theo khi vào thành phố. Còn có ảnh một phụ nữ xinh đẹp, vẻ mặt bơ phờ, hẳn là vợ người đàn ông, cùng hai tấm chụp các con ông ta, đều là con trai, có đôi chân thẳng, tóc vàng ngắn cũn, mặc sơ mi kẻ sọc, tràn đầy tự tin. Những tấm ảnh làm tôi không vui, tôi liền cất ví về chỗ cũ trên quầy rượu, tự hỏi không biết có phải người đàn ông chụp những tấm hình đó hay không. Tôi nhìn sang Julian đang ngồi ở mé giường, đầu cúi gằm. Tôi ngồi xuống, nghiêng người bật dàn stereo.
Người đàn ông ra khỏi buồng tắm, bảo tôi, “Không. Không nhạc. Tôi muốn cậu nghe thấy tất cả. Tất tật.” Ông ta tắt dàn stereo. Tôi hỏi người đàn ông xem mình có thể vào phòng tắm hay không. Julian cởi quần lót. Không hiểu sao người đàn ông mỉm cười, nói được thôi, thế là tôi bước vào phòng tắm, khóa cửa lại, vặn cả hai vòi nước trên chậu rửa mặt, xả nước bệ xí liên hồi trong lúc cố gắng nôn mửa, nhưng không thể. Tôi lau miệng, xong xuôi quay về phòng. Mặt trời đang dịch chuyển, những bóng đen chạy dài trên tường, Julian gượng mỉm cười. Người đàn ông cười lại, những bóng đen chạy ngang mặt ông ta.
Tôi châm thuốc.
Người đàn ông lăn Julian sang một bên.
Không biết hắn có được rao bán không.
Tôi không nhắm mắt.
Ta có thể biến mất nơi đây mà không hề ý thức được điều đó.
Julian và tôi bước ra ngoài bãi đậu xe. Chúng tôi ở trong phòng khách sạn từ bốn giờ và lúc này đã là chín giờ. Tôi đã ngồi trên ghế được năm tiếng đồng hồ. Khi cả hai đứa chui vào xe Julian, tôi liền hỏi nó mình đi đâu.
“Đến The Land’s End để lấy tiền của mày. Mày muốn tiền của mày chứ, phải không?” nó hỏi. “Phải không, Clay?”
Tôi nhìn vào khuôn mặt Julian và nhớ lại những buổi sáng ngồi trong chiếc Porsche của nó, đậu kế bên một xe khác bên lề đường(45), hút những điếu cần sa cuộn mỏng, nghe album mới của Squeeze trước khi các lớp học bắt đầu lúc chín giờ, và dù hình ảnh đó bổng ùa về, tôi không còn bận lòng nữa. Giờ đây tôi thấy khuôn mặt Julian đâm già hơn.
45. Nguyên văn: double-parked, nghĩa là đậu xe bên một chiếc xe khác vốn đã đỗ lại bên lề đường, một hành vi trái luật khá phổ biến.
Đã khoảng mười giờ, The Land’s End đông nghẹt. Câu lạc bộ nằm trên đại lộ Hollywood, Julian đỗ xe ở đằng sau, trong một con hẻm, tôi cùng nó bước đến cổng, Julian chen lấn qua hàng người, lũ choai choai cười nhạo nó, nhưng nó lờ đi. Bước vào câu lạc bộ từ cửa sau thì chẳng khác nào bước vào một căn hầm, bên trong tối om, tựa như một hang động, nhưng vách ngăn chia câu lạc bộ ra thành các khu nhỏ, nơi từng nhóm người túm tụm lại trong bóng tối. Lúc chúng tôi bước vào, người quản lý trông giống như một tay lướt sóng năm mươi tuổi đang cãi cọ với một nhóm thiếu niên đang nằng nặc đòi vào, rành rành là chưa đủ tuổi.
Khi tay quản lý nháy mắt với Julian và cho cả hai đứa vào, một trong những con bé đang đứng xếp hàng nhìn chằm chằm vào tôi, mỉm cười, đôi môi tô son hồng lòe loẹt mọng nước hé mở, và con bé nhe hàm trên ra như một loài chó hoặc sói, gầm gừ, thủ thế tấn công, con bé quen Julian, nó nói gì đó rất thô lỗ mà tôi không nghe thấy, Julian liền giơ ngón giữa lên(46) đáp trả.
46. Một hành động xúc phạm phổ biến ở các nước phương Tây, theo đó người ta chĩa ngón giữa lên trời và gập các ngón khác lại, có ý chửi rủa ai đó.
Trước khi nhìn ra bất cứ khuôn mặt nào, mắt tôi phải đợi một phút mới quen được với bóng tối. Tối nay câu lạc bộ đông khách, có vài đứa nhóc đứng đợi bên ngoài không được vào. “Tainted love” vẳng ra ầm ĩ từ chỗ dàn stereo, sàn nhảy đông nghẹt người, phần đông là tụi trẻ, hầu hết đều buồn chán nhưng ráng làm ra vẻ hứng tình. Vài thằng con trai ngồi ở các bàn cùng ngắm nghía một cô nàng đẹp thôi rồi, vẻ mong ngóng, hy vọng chí ít cũng được nhảy cùng nàng, hay được nàng thổi kèn trong xe hơi của bố, còn đám con gái, cô này trông hờ hững, cô kia nom ngao ngán, hút kretek, tất thảy, hoặc chí ít phần đông đều chằm chằm nhìn vào một thằng con trai tóc vàng đeo kính râm đứng đằng sau. Julian nhận ra thằng đó và bảo tôi rằng nó cũng làm việc cho Finn.
Chúng tôi đi qua đám đông, bước vào căn phòng phía sau, bỏ lại tiếng nhạc xập xình và căn phòng ngập ngụa khói thuốc. Khu vực phòng phía sau và chỗ các bậc thang là địa bàn của Lee, DJ mới, làm bán thời gian. Finn đang ngồi trên đi văng, tán chuyện với hắn, xem chừng đây là đêm đầu tiên của Lee, và thằng nhóc tóc vàng, da rám nắng này trông có vẻ căng thẳng.
game danh bai bigkoolBigkool - Game Đánh Bài Siêu Giải Trí
Giải tỏa đam mê, tham gia cộng đồng giải trí với hàng triệu người...
game khu vuon tren mayKhu Vườn Trên Mây - Đẳng Cấp Game Trồng Trọt
Tựa game trồng cây ăn khách nhất mọi thời đại, siêu phẩm đích thực của VNG...