XtGem Forum catalog
Yêu Phải Đại Ma Vương Chập 4Mười hai rưỡi trưa, các nhà ăn đều chật ních người.

“Anh Trọng Lâm, em ở đây.” Hạ Lâm hưng phấn phất tay với Khang Trọng Lâm. Cô đêm qua do lệch giờ và hưng phấn quá độ nên mất ngủ, nghĩ đến được gặp anh Trọng Lâm mà mình quý mến nhất, hiện tại vẫn bị phấn khởi bao phủ.

Tuy rằng cô đợi ở phòng khách công ty mấy tiếng mới gặp được anh, nhưng anh lập tức hẹn cô ăn cơm, cũng không uổng công cô vừa về nước đã tìm anh.

Vì thế, cô lập tức bắt tay đặt chỗ ở nhà hàng Nghĩa Đại nổi tiếng này, cũng hưng phấn tới mức mười một giờ đã chạy đến đây chờ anh.

“Hạ Lâm, xin lỗi, họp đến mười hai giờ, nên đến muộn một chút.” Khang Trọng Lâm chào Hạ Lâm sau đó nhanh chóng ngồi xuống.

“Không sao.” Hạ Lâm săn sóc nói.

“Em tốt nghiệp rồi à?” Lăn lộn nhiều năm chắc cũng được cái bằng chứ!

Hạ Lâm hưng phấn mà gật đầu,“Đương nhiên. Em vẫn muốn về nước, nhưng ba uy hiếp không lấy được bằng thì đừng có về, may mắn em không bị đá ra khỏi nhà.”

Khang Trọng Lâm gật gật đầu,“Tương lai có dự định gì chưa?”

Hạ Lâm thần sắc biến đổi, hai mắt hàm oán nhìn anh, thầm oán anh vừa gặp mặt đã hỏi vấn đề mất hứng như vậy. Cô lắp bắp mở miệng:“Tôi còn chưa nghĩ tới!”

“Tuổi không nhỏ, không nên như vậy.”

Hạ Lâm khó chịu, phiết môi,“Anh Trọng Lâm, như thế mất hứng lắm, em mới về nước chiều hôm qua, hôm nay tìm anh ôn chuyện. Anh không thích chút nào sao?”

Khang Trọng Lâm không trả lời ngược lại cố ý hỏi:“Em vội vã đến công ty tìm anh, có chuyện gì quan trọng sao?”

“Em……” Hạ Lâm đột nhiên xấu hổ. Cô vất vả cố lấy dũng khí nói:“AnhTrọng Lâm, chắc anh cũng biết tâm ý của em……”

Khang Trọng Lâm lập tức cắt ngang lời của cô,“Hạ Lâm, anh vẫn coi em là em gái của anh, nếu em gặp khó khăn gì có thể tới tìm anh, anh nhất định sẽ hết lòng giúp đỡ.”

“Em gái?” Hạ Lâm cứng lại.

Khang Trọng Lâm tứ lạng bạt thiên cân( bốn lạng đánh bạt được cả ngàn cân) nói:“Em quên rồi sao? Chúng ta mới trước đây thường hay cùng đi chơi, tuy rằng có cách biệt tuổi tác, nhưng vẫn không ảnh hưởng đến tình cảm của chúng ta.”

“Nhưng em rất thích anh.” Hạ Lâm cố lấy dũng khí nói.

“Anh biết em thích anh làm anh trai em.” Khang Trọng Lâm vẻ mặt lãnh đạm liếc nhìn cô một cái, nói thẳng:“Hơn nữa em cũng biết con người của anh luôn luôn yêu hận rõ ràng, người có thể hòa bình ở cùng anh rất ít, nhưng nếu anh coi đối phương như người một nhà, nhất định sẽ đối xử chân tình, nhưng một khi anh biết đối phương không trung thực, sẽ bị xếp vào loại cự tuyệt lui tới.” Anh giọng điệu vô cùng bình thản, có cả đe dọa không tha thứ.

Hạ Lâm sợ hãi cả kinh, vô cùng hiểu được sự ám chỉ trong lời nói của anh. Nếu cô có ý đồ gì khác với tình cảm thông thường, thì ngay cả bạn bè bọn họ cũng không làm được.

Thành phố phồn hoa, khi thành phố mới lên đèn rực rỡ, rất nhiều con cú mới bắt đầu hoạt động.

Mười giờ tối, sau khi Khang Trọng Lâm đỗ xe ở bãi đỗ, đi thang máy trở về chỗ ở trong nội thành. Anh mệt mỏi lấy chìa khóa từ trong túi ra, sáp nhập ổ khóa, khanh khách mở ra

“Anh đã về!” Mới mở ra cửa nhà trọ, chợt nghe thấy câu nói quen thuộc.“Tân Khải?” Khang Trọng Lâm lập tức ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn người đẹp trai trẻ tuổi trước mắt,“Xú tiểu tử cũng biết phải về sao! Về bao giờ thế ?”

Tân Khải là con của bác Khang Trọng Lâm, tuy rằng nhỏ hơn Khang Trọng Lâm năm tuổi, nhưng bọn họ thường đi lêu lổng cùng nhau, ngay cả khi Khang Trọng Lâm đi ra nước ngoài nghiên cứu, sau khi Tân Khải tốt nghiệp cũng theo chân anh sang đó du học, cho nên giao tình giữa hai người không phải là ít.

“Trở về vài ngày thôi.” Tân Khải cười nói:“Anh họ, không ngại cho em ở đây chứ?”

“Cậu đó, sao không liên lạc trước, vốn anh hôm nay phải về nhà, nhưng do sáng sớm ngày mai có hội nghị, cho nên mới trở về đây ngủ.” Khang Trọng Lâm cười nói.

“Em muốn cho anh bất ngờ, khi em lấy chìa khóa từ chỗ cậu, còn đặc biệt dặn dò không được để lộ tin tức em trở về!” Tân Khải cười nói:“Có ngạc nhiên hay không?”

“Có, ngạc nhiên suýt rớt cằm rồi đây.” Khang Trọng Lâm tức giận nói.

“Vậy thì tốt.”

“Cậu về lấy bằng tốt nghiệp sao?” Khang Trọng Lâm liếc anh ta một cái,“Đứng nói với anh mấy lời ngu xuẩn là cậu không cần bằng cấp chỉ cần kinh nghiệm nhé.”

“Những lời này cũng không có gì sai, kinh nghiệm quả thật quan trọng hơn bằng cấp rất nhiều.”

“Vấn đề là cậu không có tí kinh nghiệm làm việc nào cả.” Tân Khải gia cảnh rất tốt, trừ bỏ thực tập ở xí nghiệp gia tộc, chưa từng làm việc ở công ty của anh.

“Đừng xem thường em, em cũng rất cố gắng học tập đó.” Đương nhiên, cũng rất cố gắng đùa.

“Tốt nhất nên thế.” Khang Trọng Lâm thong thả nói:“Suốt ngày tán gái mà dám nói rất cố gắng học tập, cậu nói mà anh không thể nghe được!”

“Nhân bất phong lưu uổng thiếu niên.” Tân Khải khoanh tay, cũng không biện giải chính mình đa tình. (Nhân bất phong lưu uổng thiếu niên: người không phong lưu uổng đời thiếu niên)

“Cẩn thận căn bệnh thế kỉ tới tìm cậu.”

“Yên tâm, em đều dùng bao cao su hai lớp.” Tân Khải đắc ý nói, anh ở trước mặt anh họ luôn có chuyện gì nói đó. Khang Trọng Lâm đe dọa:“Khó lòng phòng bị.”

“Đừng dọa em.” Tân Khải tức giận nói. Khang Trọng Lâm không để ý tới anh, tự rót ra hai cốc nước,“Uống nước đi! Nhưng mà…… Cậu về rồi, có tính toán gì chưa?”

“Hôm nay là xảy ra chuyện gì thế, sao ai cũng hỏi em có tính toán gì cho tương lai không?”

Tân Khải bất đắc dĩ nói. Khang Trọng Lâm nâng mi,“Ai?”

“Vừa rồi họ hàng thân thích cũng hỏi em như vậy. Chẳng lẽ em giống kiểu chơi bời lêu lổng sao?” Chẳng lẽ người đẹp trai thì không cần cố gắng công tác sao?

“Không có cách, bởi vì thoạt nhìn cậu giống cậu ấm cả ngày chỉ biết chơi bời, hỏi như vậy cũng là lo cho cậu.”

“Cho là thế đi!” Tân Khải khoanh tay,“Đúng rồi, ở nước ngoài em nghe nói anh rất nổi tiếng trong giới quảng cáo, không ngờ rằng anh lại có tài như vậy.”

Khang Trọng Lâm nhún vai:“Thời thế tạo anh hùng, không có gì là quá giỏi .”

“Nhìn dáng vẻ anh nói vân đạm phong khinh, làm em ghen tị, anh cũng biết em phải thừa kế công ty của ba chứ! Nghĩ đến là em lại đau đầu.”

Khang Trọng Lâm đồng tình gật đầu, tay phải nặng nề vỗ vai trái Tân Khải, khóe miệng giơ lên tươi cười không có ý tốt.

“Theo anh thấy, đây là cơ hội rất tốt, dù sao bây giờ em đang là bồn cầu ‘’nhỏ bé’’ , cố gắng phấn đấu vài năm, là có thể biến thành bồn cầu ‘Chủ tịch’.” Công ty gia tộc Tân Khải chuyên về thiết bị phòng tắm, còn là nhãn hiệu vô cùng nổi tiếng ở nước ngoài, chất lượng tốt lại mới mẻ độc đáo, luôn đứng đầu thị trường, cho nên ngày trước ở trường hay bị bạn bè trêu là “DBồn cầu nhỏ bé”.

“Đi chết đi.” Tân Khải vừa tức vừa buồn cười nói:“Sao em nghe như anh đang cười nhạo em?”

“Anh nào dám cười nhạo cậu, anh đang cố gắng bảo trì quan hệ tốt đẹp với cậu mà, chờ đến khi cậu muốn làm quảng cáo, thì mới đến lượt công ty quảng cáo Đại Phong nha.” Anh cười nói:“Anh không ngu đến mức ném khách ra ngoài cửa đâu!”

Tân Khải hừ một tiếng, nhịn không được cười,“Anh rất thực tế.”

Sáng sớm đầu mùa xuân, thời tiết vẫn u ám, Hoàng Nguyên Cần sau một giấc ngủ dài chui ra khỏi chăn, nhìn đồng hồ báo thức, phát hiện đã tám giờ, cô vội vàng nhảy xuống giường, rửa mặt chải đầu qua loa rồi lập tức bắt xe buýt đi làm .

Đến công ty vừa vặn chín giờ, cô vừa mới ngồi xuống, điện thoại trên bàn liền vang .

Hóa ra là bảo vệ dưới lầu thông báo có hai vị đại biểu của xưởng buôn bán đến tìm hiểu.

Cô lật xem lịch làm việc, phát hiện hai người này là đại diện cho công ty mỹ phẩm, hai ba tuần trước từng gặp qua Khang Trọng Lâm, hai bên trò chuyện với nhau rất hợp, lần này tới chơi rất có thể muốn tiến thêm một bước hợp tác làm quảng cáo, thậm chí có khả năng bàn đến vấn đề kí kết.

Cô mời hai vị đại diện vào phòng họp chuẩn bị, trong đó có một người họ Vương lớn tuổi, chức vụ là quản lí, ước hơn bốn mươi tuổi, dáng người mập mạp, một vị khác ít tuổi hơn họ Trần, chức vụ là chủ nhiệm, đại khái xấp xỉ tuổi Khang Trọng Lâm, ước chừng trên dưới ba mươi tuổi, hai người bọn họ tóc đều rất gọn gàng, không biết có phải được chăm sóc hay không mà làn da vô cùng đẹp. Cô trò chuyện đơn giản cùng đối phương một lúc, đúng lúc ra phòng họp thì thấy Khang Trọng Lâm vừa vặn đẩy cửa tiến vào văn phòng.

“Tổng giám đốc, đại diện của công ty mỹ phẩm đã đến, đang ở phòng họp chờ ngài.”

“Được.” Khang Trọng Lâm gật gật đầu, đưa túi văn kiện cho cô, ý nói cô cất xong lập tức đi vào phòng họp.

Hoàng Nguyên Cần lập tức đến khu uống nước pha hai loai nước khác nhau, cà phê cùng trà Ô Long.

“ Xin lỗi, quấy rầy.” Cô đem nước trà tiến vào phòng họp, đặt đồ uống yêu thích xuống bàn ở trước mặt mỗi người. Trong hai vị đại diện, Vương quản lí lớn tuổi thích uống trà Ô Long, Trần chủ nhiệm trẻ tuổi cùng Khang Trọng Lâm đều thích uống cà phê.

Vương quản lí vừa thấy trà Ô Long trên bàn, lập tức cầm lấy uống một ngụm,“Hoàng tiểu thư pha trà thật hợp khẩu vị của tôi, lần nào uống cũng làm cho tôi thỏa mãn vô cùng.”

Hoàng Nguyên Cần cười meo meo nói:“Ba tôi cũng thích uống loại trà này, cho nên tôi thường pha cho ông uống.”

Trần chủ nhiệm cũng hớp một ngụm cà phê,“Cà phê pha cũng rất ngon, độ ngọt vừa phải.”

“Đây không phải do kĩ thuật của tôi tốt, mà là cà phê hòa tan được sản xuất tốt.” Cô cười nói.

“Ít nhất sau khi được Hoàng tiểu thư pha, hương vị sẽ khác đi.” Trần chủ nhiệm ngọt ngào nói.

“Trần chủ nhiệm thật hài hước.” Hoàng Nguyên Cần mỉm cười.

Nhìn thấy Hoàng Nguyên Cần cùng Trần chủ nhiệm trò chuyện vui vẻ với nhau, Khang Trọng Lâm ngồi ở một bên nhất thời híp mắt, hai tròng mắt lòe ra một chút nguy hiểm.

Anh bất động thanh sắc ở một bên trừng mắt Trần chủ nhiệm, không nghĩ tới tên mặt trắng như bột này lại để ý tới thư kí của anh, làn điệu dịu dàng kia khiến anh chán ghét.

“Đúng rồi! Hoàng tiểu thư đến làm ở công ty mỹ phẩm của chúng tôi đi, dù sao chúng tôi cũng đang thiếu một thư kí, hơn nữa phúc lợi công ty của chúng tôi rất tốt, đồ trang điểm, sản phẩm dưỡng, spa cũng chỉ tính nửa giá với nhân viên thôi, bình thường phụ nữ rất thích làm ở công ty chúng tôi!” Vương quản lí cũng đến giúp vui.

“Đúng vậy! Như vậy chúng tôi có thể thường được uống đồ uống do Hoàng tiểu thư pha, cuộc sống thật tươi đẹp!” Trần Vương Nhâm hưng phấn mà tiếp lời, còn theo bản năng vỗ vỗ bàn tay nhỏ bé của Hoàng Nguyên Cần.

Hoàng Nguyên Cần sửng sốt, rất nhanh rút tay lại. Nghĩ những lời này chỉ là xã giao, nên chỉ mỉm cười không mở miệng đáp lại.

Nhưng Khang Trọng Lâm một bên nhìn thấy một màn này, lửa giận ngút trời lạnh lùng mở miệng:“Thiếu thư kí ư? Tôi thấy hai người muốn bắt thư kí của tôi làm người pha trà thì đúng hơn!” Anh không khách khí trừng mắt nhìn hai gã đại diện,“Còn có, hai người đến tìm tiểu thư uống cà phê sao? Nói chuyện ngọt xớt như vậy, mời đi khách sạn, đừng tới chỗ tôi.”

Lời này vừa nói ra, người ở đây lập tức hoá đá. Nguyên bản mọi người đều nghĩ đây chỉ là nói chuyện xã giao thôi, không ngờ Khang Trọng Lâm lại thốt ra lời khó chịu như vậy.

“Ách……” Vương quản lí đã sớm biết tính tình cổ quái của Khang Trọng Lâm nên lập tức hoà giải,“Tổng giám đốc, đều là hiểu lầm thôi, chúng tôi chỉ ca ngợi Hoàng tiểu thư là một nhân tài.” Anh ta vừa nói vừa đổ mồ hôi lạnh, nói xong lời cuối cùng còn lấy khăn tay ra lau mồ hôi.

“Thật không?” Anh lạnh lùng hừ nói.

“Đương nhiên, đương nhiên.” Trần chủ nhiệm nói tiếp:“Chúng tôi làm sao dám lấy đi trợ thủ đắc lực của ngài đi được, da cũng không bị ngứa nha.” Nói xong, Trần chủ nhiệm còn tự cho là hài hước cười ha ha, cho đến khi nhìn thấy hai mắt Khang Trọng Lâm lạnh như băng, tràn ngập tức giận mới lắp bắp im lặng, trong khoảng thời gian ngắn, không khí trong phòng họp vô cùng xấu hổ, yên tĩnh không tiếng động.

Hoàng Nguyên Cần nhận thấy tình huống không ổn lập tức tìm lý do âm mưu trốn ra ngoài,“Mọi người tiếp tục họp đi, tôi đi ra ngoài trước.”

Đợi đến khi cửa phòng đóng lại, cô mới lén lút dán vào cửa, lén lút nghe lén xem bên trong có tiếng cãi nhau ẩu đả hay tiếng ném đồ gì đó hay không, như vậy cô mới có thể gọi bảo vệ vào phối hợp.

May mắn, vẫn yên tĩnh không tiếng động……

Tuy nhiên, Hoàng Nguyên Cần dường như nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, cũng dường như cao hứng quá sớm . Cô vừa trở lại chỗ ngồi sau khi vào WC, Khang Trọng Lâm cùng đại diên công ty mỹ phẩm bước ra phòng họp khỏi, tổng giám đốc nói với cô sắp xếp thời gian để họp vào tuần sau, hai gã đại diện ấp úng đứng ở sau lưng anh gật đầu đồng ý, một chút cũng không dám đáp lời.

“Tổng giám đốc, vì sao lại đổi thời gian?” Đợi sau khi hai gã đại diện về rồi, Hoàng Nguyên Cần thật sự chịu không nổi lòng hiếu kỳ, hỏi thẳng Khang Trọng Lâm có điểm âm dương quái khí.

“Tôi thích thế.” Anh đúng lý hợp tình nói. Ai bảo hai tên đầu heo kia cố tình lôi kéo thư kí của anh đi ăn máng khác, còn dám cầm tay cô, anh không đuổi thẳng ra ngoài là may lắm rồi, nhưng cũng vì hai tên đầu heo kia làm ảnh hưởng đến tâm tình của anh, cho nên anh lập tức quyết định, quyết định chọn ngày khác họp tiếp.

“Nhưng mà……” Đối với sự vô trách nhiệm của anh cô cảm thấy không biết nên khóc hay cười, lại cảm thấy thật có lỗi với hai vị đại diện kia,“Làm vậy có phải sẽ không lịch sự với hai vị kia hay không, dù sao bọn họ lái xe đến đây cũng mất hai tiếng……”

Anh hai tròng mắt lóe ra tia quỷ dị,“Cô là tổng giám đốc? Hay cái công ty này là do cô làm chủ?”

Cô cả kinh, vội vàng lắc đầu phất tay, lấy lòng nói:“Tôi nào có năng lực ấy, công ty nếu không có tổng giám đốc thì đã sớm gây bè kết phái, cũng sẽ không làm được nhiều quảng cáo hay như vậy, công trạng cũng đều là do ngài một mình chống đỡ đại cục……”

Anh nhìn chăm chú vào cô đang thao thao bất tuyệt, nội tâm có một cỗ cảm giác kỳ dị. Gần đây, anh dường như đặt quá nhiều tâm tư lên người cô, trừ bỏ thỉnh thoảng tìm cô nói chuyện hoặc tranh cãi, giao cho cô nhiệm vụ, thì cứ nhìn thấy người đàn ông nào đối tốt với cô, sờ tay cô, anh sẽ nổi lên một bụng ghen tị cùng lửa giận.

Khi mới bắt đầu là vì anh muốn trả thù cô một chút, cho nên cố ý điều cô đến bên anh làm trâu làm ngựa, nhưng không nghĩ tới cô cứ dính như chất dẻo, mặc kệ anh ác ý thao lộng như thế nào, cho cô lượng công việc lớn bao nhiêu, cô tuy rằng thầm oán mắng nguyền rủa, nhưng vẫn có thể đúng hạn hoàn thành công việc, chưa bao giờ từ chức hoặc mặc kệ.

Thú vị nhất là, anh gần đây phát hiện cô có khả năng gió chiều nào che chiều ấy, chẳng những có thể gặp người nói tiếng người, còn có thể gặp quỷ nói chuyện ma quỷ, quả thực không để vị thủ trưởng như anh ở trong lòng, lại càng không bởi vì chức danh của anh mà có điều cố kỵ.

Dưới loại tình huống này, anh thỉnh thoảng phát hiện mình cùng cô ở chung tương đối hài lòng, chẳng những không có áp lực còn có thể thỉnh thoảng tiếp cận cô, trêu đùa cô, tâm trạng này là sao?!

“Cho nên, anh là tài tử của giới quảng cáo, là con gà đẻ trứng vàng của công ty…… Khụ, xin lỗi, nói sai rồi, tóm lại, anh là nhân vật chính công ty không thể thiếu.”

Cô cười hì hì nói.

“Hóa ra tôi chỉ như một máy ATM của công ty.” Anh cố ý khủng hoảng nói:“Tôi làm trâu làm ngựa, công trạng tiền thưởng đều bị mọi người xâu xé hết.”

Kỳ thật, công ty quảng cáo là một trong xí nghiệp của gia tộc anh, công ty này hoàn toàn là vì anh mà mở, tuy rằng chủ tịch là chú của anh, nhưng người nắm quyền hành lại là anh, cho nên anh lúc nào cũng tự cho mình là rất cao, cũng cảm thấy kiêu ngạo vì công lực “hút tiền” của bản thân.

“Cái này…… Dù sao chăng nữa, không có anh lãnh đạo thì chúng tôi không thể tồn tại.” Cô tiếp tục rót món súp anh thích.

“Hoàng Nguyên Cần tiểu thư……”

“Chuyện gì, tổng giám đốc?”

“Cô ra ngoài làm việc trước đi!” Anh cười meo meo nhìn cô, lập tức chuyển sang nụ cười tà ác,“Còn có, nếu cô dám đi ăn máng khác, cẩn thận tôi trả thù.” Đuà sao, cô là của anh, ai dám cướp đi người ở bên cạnh anh?

“Ách……” Cô nên cảm tạ tình cảm của anh dành cho mình, hay nên cảm thấy sợ hãi vì hành vi kì quái của anh mà bỏ trốn mất dạng? Sau đó, vốn nghĩ rằng sự việc như vậy là kết thúc, nhưng Hoàng Nguyên Cần phát hiện, Khang Trọng Lâm kế tiếp chẳng những lại khôi phục trạng thái liên tục sai bảo cô, mà còn có dấu hiệu trầm trọng hơn, ngay cả công việc không phải của cô cũng đem đổ lên trên đầu cô.

“Hoàng Nguyên Cần tiểu thư, cầm lấy cuốn điều tra thị trường này, tuần sau đưa số liệu thống kê cho tôi.”

“Hoàng Nguyên Cần tiểu thư, giúp tôi liên hệ công ty môi giới, để bọn họ an bài một vị nghệ sĩ quay quảng cáo.”

“Hoàng Nguyên Cần tiểu thư, đi giúp tôi mua ba mươi cái bánh kem phồng, ba mươi cái Dorayaki vị socola, ba mươi cốc đồ uống về đây, tôi muốn thể hiện chút tấm lòng với nhân viên.”

“Hoàng Nguyên Cần tiểu thư, báo cáo dự toán của cô làm xong chưa? Tôi đã đợi lâu lắm rồi, mà có cái dự toán cô làm cũng chưa xong sao?”

Giờ phút này Hoàng Nguyên Cần nằm xuống bàn ai oán thở dài, mới đi làm hai tiếng mà thôi, công việc trong tay cô tích lũy hơn mười kiện, với tình hình này, mời hai người giúp đỡ cũng không thế tiêu hóa hết mấy thứ này trong hôm nay.

“Hóa ra làm tổng giám đốc thật sự rất rảnh rỗi, có thể gọi người giúp anh ta làm rất nhiều việc.” Cô vụng trộm lẩm bẩm nói.

“Cô nói gì thế?” Không biết khi nào Khang Trọng Lâm đã đứng ở sau lưng cô, lạnh lùng hỏi. Cô sợ hãi kêu lên một tiếng, lập tức nhảy từ ghế lên, vẻ mặt xấu hổ,“Không có, tôi có nói gì đâu.”

Anh lau mặt, đưa thứ gì đó trong tay giao cho cô, nghiêm mặt nói:“Thuận tiện giúp tôi nộp tiền điên thoại, còn nữa…… Giúp tôi đem tây trang đến tiệm giặt đi.” Cô trừng lớn mắt.

Không thể nào?! Ngay cả chuyện nộp tiền điện thoại và giặt quần áo cũng giao cho cô?

“Sao không nói gì?” Anh khoanh tay trước ngực, giọng điệu cũng rất dịu dàng hỏi.

Cô lập tức tiếp nhận hóa đơn cùng tây trang, vô cùng cung kính nói:“Đã biết, tổng giám đốc, tôi lập tức đi làm.”

Đợi Khang Trọng Lâm rời đi, Hoàng Nguyên Cần chỉ có thể tức giận ở sau lưng anh vung tay phát tiết oán khí. Cô muốn kháng nghị, muốn thét chói tai, nhưng cứ nghĩ đến sắc mặt khó chịu của Khang Trọng Lâm, dù thần kinh cô có không ổn định thì cũng biết hiện tại không nên đi trêu chọc anh, miễn cho chết không có chỗ chôn.

“Chị Hoàng, làm sao thế, mới mười giờ sáng mà đã suy sụp như vậy?” Thư kí vừa làm vừa học Tiểu Phân khi tới đưa văn kiện, thấy dáng vẻ cô uể oải, lập tức tò mò hỏi.

“Tiểu Phân.” Hoàng Nguyên Cần đứng đắn nói:“Hiện tại chị mới biết, hóa ra đàn ông mới chính là động vật hành động theo cảm tính. Người ta nói phụ nữ cảm xúc không ổn định nhất định không chạm vào đàn ông hành động theo cảm tính, những lời này sai hết rồi.”

Tiểu Phân là em gái bạn học đại học của cô, chỉ có hai mươi tuổi, trước mắt đang học khoa tuyên truyền của trường, thường thừa lúc không có tiết học đến công ty làm công, thuận tiện học hỏi kinh nghiệm làm việc, Hoàng Nguyên Cần chơi thân với cô bé từ trước đến nay, cũng thường để cô giúp mình làm việc.

“Cái gì?” Tiểu Phân vẻ mặt hoang mang lắng nghe.“Ai…… Mẹ chị thường nói đàn ông chả khác gì một đứa trẻ, trước đây chị đều nghi ngờ câu nói này, hiện tại chị mới hiểu sâu sắc đây thật sự là chân lý ngàn năm không đổi nha!” Cô rung đùi đắc ý tiếp tục nói.

“Chị đang nói cái gì thế ? Em nghe không hiểu.” Tiểu Phân không hiểu ra sao.

“Hư…” Cô đầu tiên là nhìn đông tới nhìn tây một hồi lâu, mới vô cùng thần bí nói:“Chị nói cho em biết, chị cảm thấy tổng giám đốc rất ngây thơ.”

“Ngây thơ?” Giọng Tiểu Phân đột nhiên cất cao, không dám tin trừng mắt nhìn Hoàng Nguyên Cần.

Khang Trọng Lâm luôn là thần tượng trong lòng Tiểu Phân, cô vẫn sùng bái anh, cũng sưu tập mỗi cái quảng cáo mà anh chế tác, coi mỗi câu nói hay cử động của anh làm tiêu chuẩn, sao cô có thể để có người nói xấu thần tượng của cô chứ, cho dù là tiền bối của cô cũng không được.

“Này, nói nhỏ thôi, anh ta vừa mới đi vào văn phòng đó! Nhỡ anh ta lại chạy ra ném cho chị một đống công việc thì làm sao bây giờ?” Sau đó, cô tiếp tục nói:“Ý của chị là anh ta hơi tí là tức giận! Những người kia nói muốn thuê chị, vừa nghe cũng biết chỉ là tùy tiện nói thôi, anh ta tưởng thật chắc? Hơn nữa, chị sẽ không phản bội tổng giám đốc đi ăn máng khác……” Hoàng Nguyên Cần đem từ đầu đến cuối nói rõ ràng.

Tiểu Phân nghe xong vẻ mặt cổ quái nhìn cô, mắt lé trừng mắt nhìn,“Chị xác định người chị nói là tổng giám đốc? Là tài tử, chàng trai vàng của giới quảng cáo không giận mà uy?”

“Đương nhiên, anh căn bản chính là ăn thuốc nổ.”

“Là chị tự mình đa tình thì có!” Tiểu Phân không lưu tình chút nào dội nước lã. Cô không thể chịu được bất luận kẻ nào nói xấu thần tượng của cô, cho dù là bạn tốt của chị gái cũng không được; Tổng giám đốc là thần tượng của cô từ khi vào công ty tới, không nghĩ tới chị Hoàng lại nói xấu thần tượng của cô, sao có thể chấp nhận được?

“Nhưng là……”

“Chị cũng không phải không biết, anh vốn yêu cầu rất nghiêm khắc.”

“Nói cũng đúng……” Trước kia cô bị anh chỉnh thực sự lợi hại, gần đây lại có dấu hiệu trì hoãn, cho nên anh nghĩ cô dám đùa giỡn với anh, nói không chừng anh muốn ám chỉ cô không nên trèo lên đầu anh.

“Cho nên tất cả đều là do chị suy nghĩ nhiều quá.” Tiểu Phân ra vẻ bà cụ non kết luận.

“……” Càng nghĩ càng cảm thấy hình như mình đã hiểu sai ý anh, Hoàng Nguyên Cần thở dài, quyết định tiếp tục bán mạng làm việc!

Khang Trọng Lâm hết yêu cầu lại ra lệnh, làm cho Hoàng Nguyên Cần chạy loanh quanh chỉ hận không phân được thân, cơm trưa tiện lợi chỉ ăn hai miếng đã bị ném sang một bên, mãi cho đến hai giờ chiều, cô thật sự đói không chịu nổi, miễn cưỡng đến khu trà nước uống chén cà phê ăn miếng bánh bích quy chóng đói, thì anh đột nhiên đứng sau lưng như là ma làm cô sợ tới mức thiếu chút nữa cắn vào đầu lưỡi, đánh nghiêng cái chén.

“Cô làm gì mà có vẻ thấp thỏm không yên hả?” Anh thản nhiên tự đắc nói.

“Nào có.” Cô còn lâu mới thừa nhận,“Tự nhiên anh đứng sau lưng tôi, làm tôi giật cả mình.”

“Cô chưa ăn cơm trưa sao?” Anh nhìn bánh bích quy trên tay cô, không muốn thừa nhận mình có điểm đau lòng.

“Đúng.”

“Được rồi! Vậy cô cứ từ từ ăn nhé.” Trong giọng nói của anh xuất hiện ý cười,“Nhưng mà, đừng ăn đến mức miệng đầy vụn bánh bích quy.”

“Tôi…… Nào có?” Cô theo bản năng sờ sờ khóe miệng.

“Thì ra vụn bánh bích quy trong gian nước trà đều là tác phẩm của cô!” Anh chép miệng hai tiếng,“Bao nhiêu tuổi đầu rồi, ăn cái bánh bích quy còn làm rơi vãi, quá mất mặt?”

“Anh ăn thì không rơi chắc? Hơn nữa bánh bích quy vốn dễ rơi vụn nhé!” Cô đúng lý hợp tình phản bác.

“Thảm nào chuột trong gian này càng ngày càng nhiều, hóa ra người nuôi dưỡng nó là cô.”

“Gian trà nước có chuột?” Cô cả người cứng đờ, thần kinh bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.

“Cô không biết sao? Nơi nào có thức ăn nơi đó sẽ có chuột.” Miệng anh giơ lên mỉm cười tà ác.“Lần trước còn có người phát hiện chuột trên máy bay cơ! Cho nên chúng nó có mặt khắp nơi.”

“Tôi không biết, tôi, tôi căn bản ngay cả nhìn cũng không dám.” Cô bối rối nói.

Hù chết người, hù chết người, loài vật cô sợ nhất chính là con chuột, con chuột sẽ tạo thành dịch chuột, gây bệnh truyền nhiễm, còn ăn vụng nữa.

“Chuột cắn loạn khắp nơi, còn cắn chân hành khách cùng hành lí trên máy bay.”

Anh hình dung trông rất sống động,“Nói không chừng ngày nào đó sẽ xuật hiện cắn giày của cô, ngón chân, sau đó dần dần hướng lên trên……”

“Thật vậy chăng?” Cô khẩn trương nuốt nuốt nước miếng, da đầu run lên.

“Đương nhiên là thật .” Anh rất khẳng định,“Tôi lần trước có nhìn thấy một con chuột nho nhỏ, đang trộm cắn…… A, chính là cắn túi bánh bích quy giống loại cô đang cầm trên tay ấy……”

Cô cả người cứng đờ, lập tức dùng sức vứt bỏ bánh bích quy trong tay,“Cứu mạng……”

Đầu óc mải miên man suy nghĩ làm cho cô rốt cuộc chịu không được cảm giác da đầu run lên, thét chói tai chạy ra ngoài, hồn nhiên không thấy sau lưng truyền đến tiếng cười như nắc nẻ của anh.

Sau đó, toàn bộ buổi chiều Hoàng Nguyên Cần đều bị vây trong trạng thái thần kinh khẩn trương, còn đặc biệt gọi điện thoại liên lạc cục vệ sinh, hy vọng bọn họ có thể phái người đến xử lý. Tưởng thật, cục vệ sinh như gặp kẻ thù lớn còn đặc biệt sắp đặt các bẫy, làm mồi, tìm liên tục trong ba ngày, nhưng ngay cả con gián nhỏ bé cũng không thấy bóng dáng.

Mọi người bắt đầu cảm thấy Hoàng Nguyên Cần chuyện bé xé ra to, không chịu suy nghĩ mà hành động bừa bãi, nếu như có tin đồn trong công ty có chuột thật thì độ tin cậy công ty của dân chúng sẽ giảm, khiến cho hình tượng công ty bị hao tổn, vì thế họng súng nhất trí chĩa vào Hoàng Nguyên Cần.

“Cô thật ngu ngốc! Chúng ta là công ty quảng cáo số một trong nước, sao có thể xảy ra chuyện này được?”

“Đầu của cô bị dính vào nhau rồi à, công ty mỗi ngày đều có chuyên gia quản lí, sao có chuột được!”

“Con chuột cắn bánh bích quy của cô? Cô có cảm thấy thẹn không, con chuột vô tội bị cô vu oan.”

“Đúng rồi! Có lẽ là chính cô ăn vụng bánh bích quy, sau đó vu oan cho con chuột đi!” Hoàng Nguyên Cần bị nói đến mức không nói được gì, nhân lúc mọi người dừng chế nhạo một chút, bất đắc dĩ cô đành phải lôi Khang Trọng Lâm ra làm nhân chứng.

“Nhưng tổng giám đốc nói anh ta đã nhìn thấy nha!” Cô đáng thương hề hề mở to một đôi mắt vô tội, không dự đoán được bản thân lại bị chĩa súng.

Lúc này Khang Trọng Lâm không cùng mọi người chĩa súng vào cô, ngược lại dùng một loại vẻ mặt vô cùng quỷ dị nhìn cô, ánh mắt kia dường như tràn ngập hứng thú cùng quỷ kế, còn có vẻ mặt xem kịch vui, làm cho cô không tự giác da đầu bắt đầu run lên, cảm thấy rất không ổn.

Chỉ thấy Khang Trọng Lâm nhíu mi, bên môi nổi lên một chút tươi cười đồng tình,“Nhất định là thư kí Hoàng quá gò bó bản thân, cho nên nhất thời hoa mắt mới nhìn nhầm, chúng ta không nên trách cô ấy.”

“Tôi, tôi không có.” Hoàng Nguyên Cần lắp bắp muốn phản bác.

Nhưng Khang Trọng Lâm vẫn thản nhiên tự đắc hướng mọi người tỏ vẻ,“Hơn nữa tôi chắc chắn tất cả đều là thư kí Hoàng hoa mắt, nhìn nhầm, bởi vì cho tới bây giờ tôi chưa thấy bóng dáng con chuột nào.”

“……” Cô nghẹn họng trân trối trừng mắt nhìn khuôn mặt tươi cười kia. Cô lần này thật sự bị chơi xỏ ư?

Đáng giận, sau khi tan tầm, cô nhất định phải đi mua muối ăn trừ tà, còn phải vào miếu vái lạy, thuận tiện xin cái bùa trừ ma, nếu không sớm muộn gì cô cũng sẽ bị anh hủy hoại tinh thần
game danh bai bigkoolBigkool - Game Đánh Bài Siêu Giải Trí
Giải tỏa đam mê, tham gia cộng đồng giải trí với hàng triệu người...
game khu vuon tren mayKhu Vườn Trên Mây - Đẳng Cấp Game Trồng Trọt
Tựa game trồng cây ăn khách nhất mọi thời đại, siêu phẩm đích thực của VNG...